Vào Trang S 666 iPhone Ngày Hôm Nay
Đêm. Cái tĩnh mịch bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và ánh sáng leo lét hắt ra từ màn hình điện thoại. Chiếc iPhone X đã cũ kỹ nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, lạnh ngắt và vô tri, nhưng lại là cánh cửa đến một thế giới mà tôi đã cố gắng chôn vùi. Một dòng chữ lướt qua trong tâm trí, lặp đi lặp lại như một câu thần chú ma mị: “Vào trang S 666 iPhone ngày hôm nay.”
S 666. Con số ấy, không phải là một địa chỉ web cụ thể, không phải một ứng dụng nào đó có thật trên App Store. Nó là một mật mã, một ký hiệu mà tôi tự đặt ra cho một nơi chốn không tên trong sâu thẳm bộ nhớ điện thoại này – nơi lưu giữ những mảnh vỡ của một câu chuyện đã cũ, những lời hứa đã hóa thành tro tàn, và cả một hình bóng mà tôi vẫn chưa thể buông bỏ.
Mỗi lần màn hình này bật sáng, tôi lại thấy mình đứng trước ngưỡng cửa của sự quay lại. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang kéo tôi về phía bờ vực, nơi ký ức và thực tại hòa lẫn. “Ngày hôm nay” – từ khóa đó mang theo một sức ép đến lạ kỳ. Không phải ngày mai, không phải ngày hôm qua, mà chính là lúc này, dưới ánh trăng mờ nhạt và sự cô độc đến lạnh người.
Ngón tay tôi lướt nhẹ trên màn hình. Mở khóa. Tôi không cần tìm kiếm. Con đường dẫn đến “S 666” đã được khắc sâu trong tiềm thức, như một con đường mòn quen thuộc trong rừng thẳm. Nó không phải là một folder mang tên “kỷ niệm” hay “hình ảnh của em”. Nó phức tạp hơn thế. Nó là một chuỗi hành động, một trình tự vô thức mà tôi đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần trong những đêm dài không ngủ.
Chương I: Cánh Cổng Của Dĩ Vãng

Đầu tiên, là mục Tin nhắn. Không phải những cuộc hội thoại mới, mà là cuộn ngược về quá khứ, đến cái ngày mà chúng ta lần đầu chạm môi qua màn hình, bằng những dòng chữ ngập tràn bối rối và hứa hẹn. Kế đến, là Album ảnh. Không phải tất cả, mà là một album ẩn, mà chỉ có tôi mới biết cách truy cập – nơi từng bức ảnh chụp lén nụ cười của em, từng khoảnh khắc chúng ta bên nhau, từ buổi hẹn hò đầu tiên đến cái ôm cuối cùng, đều được cất giữ cẩn thận như những viên ngọc quý.
S 666. Tôi gọi đó là “Trang Thử Thách”, “Trang Cấm Kỵ”, hay đôi khi là “Trang Địa Ngục”. Con số 666, vốn mang nặng ý nghĩa của sự bí ẩn, của quỷ dữ trong văn hóa phương Tây, lại vô tình trở thành biểu tượng cho mối tình của chúng tôi. Một tình yêu đẹp đẽ, nhưng cũng đầy những giông bão, những tổn thương chồng chất mà cuối cùng đã nuốt chửng tất cả. Giống như một trò chơi điện tử, nơi tôi biết rằng bước vào đây, tôi sẽ lại một lần nữa đối mặt với những “boss” cũ, những cảm xúc mà tôi đã vất vả để đè nén.
Ngón tay tôi khẽ chạm vào tấm ảnh đầu tiên trong album ẩn. Một buổi chiều nắng vàng như mật, em cười rạng rỡ, mái tóc bay bay trong gió. Tôi nhớ như in cái cảm giác lúc đó, sự rung động nhẹ nhàng trong lồng ngực, cái khoảnh khắc mà tôi nhận ra mình đã phải lòng em. Mùi hương của cỏ non, tiếng ve sầu ran ran, tất cả như ùa về, sống động như thể mới chỉ hôm qua.
Nhưng rồi, từng bức ảnh tiếp theo lại là một nhát dao. Những chuyến đi chơi, những đêm thức trắng trò chuyện, những giận hờn vu vơ và cả những lời xin lỗi vụng về. Mỗi một bức ảnh, một đoạn tin nhắn, lại như một mũi kim châm vào vết sẹo đã lành, khiến nó rỉ máu một lần nữa. Tôi lướt chậm rãi, như một kẻ hành hương trên con đường đầy chông gai, không thể dừng lại dù biết trước điểm đến là nỗi đau.
Chương II: Tiếng Vọng Từ Màn Hình

Tôi dừng lại ở một đoạn chat cũ, rất cũ. Đó là tin nhắn cuối cùng em gửi, trước khi mọi thứ vỡ vụn. “Anh à, em mệt rồi.” Chỉ vỏn vẹn ba từ, nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Tôi đã đọc nó hàng trăm lần, cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa khác, một lời giải thích cho sự kết thúc nghiệt ngã. Nhưng không có gì ngoài sự im lặng thấu xương sau đó.
Chiếc iPhone trên tay tôi dường như rung lên theo nhịp đập của trái tim đang đập loạn xạ. Màn hình cảm ứng lạnh lẽo, nhưng cảm xúc truyền đến lại nóng bỏng, bỏng rát. Tôi tự hỏi, liệu em có bao giờ, trong những đêm như thế này, cũng vào một “trang S 666” nào đó trên điện thoại của mình, để nhìn lại những gì chúng ta đã có không? Liệu em có còn nhớ đến những lời thề non hẹn biển, những giấc mơ chung ta từng xây đắp không?
Cảm giác hối tiếc và day dứt cuộn trào. Tôi nhớ lại những lần tôi đã vô tâm, những lời nói không suy nghĩ, những khoảng cách vô hình mà tôi đã tạo ra. Phải chăng, chính tôi là người đã đẩy em ra xa, tự tay mình phá hủy cánh cổng hạnh phúc mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng? S 666, có lẽ không phải là địa ngục, mà là tấm gương phản chiếu những sai lầm của chính tôi, những điều mà tôi không bao giờ muốn thừa nhận.
Đôi khi, tôi tự nhủ rằng mình nên xóa sạch tất cả. Xóa những bức ảnh, xóa những tin nhắn, xóa cả ký ức về em khỏi chiếc điện thoại này, khỏi cuộc đời mình. Nhưng mỗi lần định làm điều đó, ngón tay tôi lại chùn lại. Giống như một nghiện ngập, tôi không thể buông bỏ được “trang S 666” của riêng mình. Nó là nỗi đau, nhưng cũng là bằng chứng duy nhất còn sót lại về một phần cuộc đời tôi đã từng thuộc về em.
Chương III: Giữa Thực Tại và Hư Vô
Đồng hồ điểm hai giờ sáng. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt tôi, in hằn những vệt mệt mỏi. Mắt tôi cay xè, không phải vì nước mắt, mà vì sự dằn vặt vô tận. Tôi cuộn lại những đoạn tin nhắn, những bức ảnh, đóng lại cánh cửa của “trang S 666” và trở về màn hình chính của chiếc iPhone.
Ngoài kia, thế giới vẫn tiếp tục vận động. Ngày mai sẽ là một ngày mới, với những công việc, những mối quan hệ khác. Nhưng đối với tôi, một phần nào đó của “ngày hôm nay” vẫn sẽ mãi mắc kẹt trong cái “trang S 666” ấy. Nó là một gánh nặng, một lời nhắc nhở không ngừng về quá khứ. Chiếc điện thoại, vốn là công cụ kết nối, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam nhốt lấy trái tim tôi.
Có lẽ, tôi không tìm kiếm một lối thoát. Có lẽ, tôi chỉ đơn giản là muốn cảm nhận lại, dù chỉ một khoảnh khắc, hơi ấm của những ngày tháng xưa cũ. “Vào trang S 666 iPhone ngày hôm nay” không phải là một hành động tìm kiếm thông tin, mà là một nghi thức sám hối, một chuyến đi ngược thời gian đầy đau khổ để tự vấn lòng mình. Mỗi đêm, khi bóng tối phủ kín, tôi lại lần mò đến cánh cổng đó, để nhìn thấy lại nụ cười của em, để nghe lại tiếng nói đã phai mờ, và để một lần nữa, đối diện với chính cái tôi yếu đuối của mình.