Đêm đã về khuya, và thế giới bên ngoài khung cửa sổ kính mờ dường như đã chìm hẳn vào một giấc ngủ sâu. Chỉ còn lại tôi, tiếng quạt tản nhiệt rì rì từ chiếc máy tính để bàn cũ kỹ, và ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt lên khuôn mặt. Trên màn hình, một ô tìm kiếm quen thuộc. Và rồi, như một sự thôi thúc không thể lý giải, ngón tay tôi lướt nhẹ, gõ vào dòng chữ mà tôi đã tình cờ thấy ở một góc khuất nào đó của diễn đàn vô danh: truy cập link s 666 máy tính ngày hôm nay
.
Ngay cả khi những ký tự đó hiện lên, một cảm giác gai người nhẹ nhàng chạy dọc sống lưng. “666”. Con số ấy, không biết tự bao giờ, đã khắc sâu vào tiềm thức nhân loại như một biểu tượng của điều cấm kỵ, của vực thẳm và của những thế lực siêu nhiên. Tôi không phải là người mê tín, nhưng sức nặng của nó thì không thể phủ nhận. Tại sao lại là “s 666”? Một server? Một mã định danh? Hay chỉ là một trò đùa tinh quái của một kẻ lập dị nào đó trên mạng?
Sự tò mò, một con mãnh thú âm thầm nhưng đầy quyền năng, đã nuốt chửng sự dè dặt. Bao đêm rồi, tôi đã lang thang qua vô vàn trang web, từ những tin tức nóng hổi đến những bài viết chuyên sâu về khoa học viễn tưởng, từ những video hài hước đến những diễn đàn triết học khô khan. Cuộc sống ngoài kia dường như ngày càng trở nên phức tạp, khó nắm bắt, và cái thế giới ảo này, dù đôi khi vô nghĩa, lại mang đến một cảm giác về sự kết nối, một ảo ảnh của tri thức và sự thám hiểm. Nhưng “s 666” thì khác. Nó mang một sắc thái riêng, một lời mời gọi đến từ một nơi tối tăm hơn, sâu thẳm hơn.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngón trỏ đặt lên nút Enter. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, như thể chuẩn bị lao vào một cuộc phiêu lưu mà tôi không hề biết đích đến. Tiếng click nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Màn hình chợt lóe sáng, rồi chuyển sang một trang web khác. Không phải một trang web hào nhoáng với quảng cáo nhấp nháy hay bố cục rườm rà. Mà là một giao diện tối giản đến kinh ngạc. Nền đen tuyền, chữ trắng xám. Chính giữa là một ô tìm kiếm nhỏ, và phía dưới, một dòng chữ tiếng Việt cũ kỹ, gần như đã bị bỏ quên:
Bạn đã tìm thấy cánh cửa. Hãy gõ vào điều bạn muốn lãng quên.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác khó tả của sự bất ngờ và cô độc. Không có mã độc, không có hình ảnh kinh dị, không có lời đe dọa. Chỉ là một lời nhắn, một mệnh đề trần trụi, đánh thẳng vào một phần sâu kín nhất của tâm hồn con người. Điều muốn lãng quên. Ai mà chẳng có chứ? Những ký ức đau buồn, những lỗi lầm day dứt, những khoảnh khắc mà ta ước mình chưa từng sống qua.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Tiếng quạt máy tính vẫn đều đều, nhưng trong đầu tôi, một cơn bão ký ức đang trỗi dậy. Khuôn mặt của một người bạn cũ đã rời đi không lời từ biệt. Lời nói cay nghiệt tôi đã thốt ra trong cơn giận dữ. Cả những ước mơ dang dở, những dự định đã mãi mãi nằm lại trên trang giấy. Tất cả như những bóng ma, len lỏi qua từng kẽ hở của tâm trí, và giờ đây, cánh cửa mang tên s 666
này đang mời gọi tôi xóa bỏ chúng, như một dòng lệnh dễ dàng có thể tẩy trắng cả một phần quá khứ.
Tôi do dự. Liệu có thật sự có một nơi như vậy tồn tại trên cõi mạng? Một nơi mà sự quên lãng có thể được lập trình, được thực thi? Hay đây chỉ là một phép thử tâm lý, một trò chơi tinh vi của những kẻ ẩn danh, khêu gợi sự yếu mềm trong mỗi chúng ta? Tôi không biết. Nhưng cái ý nghĩ được buông bỏ, được nhẹ nhõm, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, lại quá đỗi hấp dẫn. Nó như một liều thuốc mê, hứa hẹn một sự giải thoát khỏi gánh nặng của thời gian và ký ức.
Ngón tay tôi đặt lên bàn phím, chậm rãi, gần như run rẩy. Tôi bắt đầu gõ. Không phải là một ký ức cụ thể, mà là một cảm xúc, một trạng thái tồn tại đã đeo bám tôi bấy lâu. Tôi gõ: Sự hối tiếc
. Sau đó là Nỗi cô đơn
. Rồi đến Những gì đã mất
.
Mỗi lần tôi nhấn Enter, màn hình lại nhấp nháy nhẹ, và dòng chữ tôi vừa gõ biến mất, thay vào đó là một thông báo nhỏ hiện lên ở góc dưới bên phải:
Tiến trình hoàn tất.
Không có âm thanh đặc biệt nào, không có hiệu ứng đồ họa ấn tượng. Chỉ là những dòng chữ lạnh lùng, kỹ thuật số. Nhưng trong mỗi lần tiến trình hoàn tất, tôi lại cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực. Nó không phải là sự nhẹ nhõm như tôi mong đợi. Mà là một lỗ hổng. Một khoảng không vô định, nơi lẽ ra những ký ức, những cảm xúc đó phải ngự trị, giờ đây chỉ còn là hư vô.
Tôi nhắm mắt lại. Liệu tôi có thực sự quên được chúng không? Hay chỉ là tôi đang tự lừa dối mình, đẩy chúng vào một góc sâu thẳm hơn của tâm trí, nơi chúng sẽ ngủ yên cho đến một ngày nào đó lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, dai dẳng hơn? Cái link s 666
này, nó không xóa bỏ. Nó chỉ tiếp nhận. Nó là một cái hố đen kỹ thuật số, nuốt chửng những mảnh vụn tâm hồn mà con người muốn vứt bỏ. Và điều đáng sợ nhất là, sau khi đã trút bỏ, tôi không nhận thấy tự do hơn, mà lại thấy trống rỗng hơn, như một cuốn sách bị xé mất đi những trang quan trọng nhất, khiến câu chuyện trở nên đứt đoạn và vô nghĩa.
Tôi mở mắt. Màn hình vẫn là giao diện đen với ô tìm kiếm trắng. Ánh sáng xanh hắt lên vẫn lạnh lẽo như ban đầu. Ngoài cửa sổ, đêm vẫn tĩnh mịch. Tôi đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc. Cái cảm giác về truy cập link s 666 máy tính ngày hôm nay
sẽ không bao giờ rời bỏ tôi. Nó là một dấu ấn, một lời nhắc nhở về những gì tôi đã cố gắng vứt bỏ, và về cái giá phải trả cho sự lãng quên không tự nhiên. Con số 666 không phải là ác quỷ, nó là một tấm gương phản chiếu, một cổng thông tin đến nỗi sợ hãi thầm kín nhất của con người: nỗi sợ bị mất mát, ngay cả khi mất đi chính những nỗi đau.