Ánh sáng từ con số 666 và lời hồi đáp muộn màng dịp Tết
Tiết trời những ngày cuối năm Nhâm Dần se lạnh, những cơn mưa phùn lất phất làm mờ đi ánh đèn phố thị. Trong căn trọ nhỏ ở ngoại ô, Minh ngồi bất động trước màn hình điện thoại. Thông báo từ ứng dụng ngân hàng Vietcombank hiện lên với dòng tin nhắn đầy ám ảnh: “GD-s 666 vietcombank hoàn trả dịp tết”. Con số 666 ấy, vốn dĩ trong quan niệm dân gian thường mang chút sắc thái nghi hoặc, nhưng đối với Minh lúc này, nó lại là một sự trớ trêu của định mệnh.
Giữa ranh giới của sự may mắn và lỗi lầm

Chuyện bắt đầu từ ba ngày trước. Khi Minh đang mải miết chạy deadline cho kịp tiến độ thưởng Tết, một khoản tiền lớn bất ngờ chảy vào tài khoản Vietcombank của anh. Số tiền không quá lớn để làm thay đổi cuộc đời, nhưng lại đủ để khiến lòng tham con người trỗi dậy trong khoảnh khắc. Minh đã định im lặng. Anh tự nhủ rằng đây có thể là một sự nhầm lẫn kỹ thuật, hoặc một khoản tiền “trời cho” để bù đắp cho một năm đầy rẫy những lần thất bại.
Thế nhưng, cảm giác bất an cứ bủa vây. Anh nhớ đến lời cha dạy: “Của tiền không phải do tay mình làm ra, cầm vào tay nóng như cầm than đỏ.” Suốt hai đêm liền, Minh không ngủ. Anh kiểm tra lại lịch sử giao dịch, những con số nhảy múa trong đầu như những bóng ma. Và rồi, anh thấy dòng lệnh hệ thống ghi chú mã giao dịch liên quan đến s 666 vietcombank hoàn trả dịp tết. Hóa ra, đó là một giao dịch hoàn trả tự động mà chính người gửi đã cài đặt hoặc do lỗi hệ thống truy hồi mà ngân hàng đã kịp thời can thiệp.
Nội tâm giằng xé bên tách trà nguội
Minh cầm điện thoại, ngón tay run rẩy nhấn vào từng mục chi tiết. Anh tưởng tượng đến người ở đầu dây bên kia – có lẽ cũng đang lo lắng, cũng đang mong ngóng khoản tiền đó để mua sắm áo mới cho con, hay để gửi chút quà về quê cho mẹ. Sự tử tế của một người lạ đã vô tình tạo nên một phép thử đối với lương tâm của anh. Trong giây phút ấy, anh thấy mình nhỏ bé và ích kỷ biết bao. Mùa xuân đang đến gần, hoa đào đã chớm nở, thế mà lòng anh vẫn còn mang nặng những toan tính tầm thường.
Anh nhớ đến câu thơ của Nguyễn Bính: “Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay / Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.” Mọi thứ đều tinh khôi, thế mà anh suýt nữa đã đánh mất đi sự trong trẻo của chính mình chỉ vì một con số 666 định mệnh. Anh không muốn cái Tết này trở thành gánh nặng tâm hồn, không muốn những đồng tiền không thuộc về mình trở thành “hòn đá tảng” đè nặng lên những ước mơ.
Lời hồi đáp từ những con số vô hồn
Minh quyết định gọi điện cho tổng đài Vietcombank. Tiếng nhạc chờ quen thuộc vang lên, bình thản và khách quan. Sau khi xác minh, nhân viên tổng đài xác nhận: “Anh ơi, mã giao dịch s 666 là lệnh hoàn trả tự động từ hệ thống khi người gửi khiếu nại nhầm lẫn. Anh không cần thao tác gì thêm, số tiền đã được trừ tự động về đúng chủ cũ.”
Minh thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác trút bỏ được gánh nặng thật nhẹ nhàng, như thể vừa trút bỏ lớp áo khoác dày cộm trong ngày nắng hửng. Anh nhìn ra cửa sổ, nắng xuân bắt đầu len lỏi qua kẽ lá. Tết này, dù trong túi không có dư dả, dù vẫn phải chạy ăn từng bữa, nhưng anh thấy mình giàu có hơn bất cứ ai. Anh giàu vì anh vẫn giữ được cái giá trị cốt lõi của con người: Sự chính trực.
Con số 666 không còn là điềm báo của sự xui xẻo hay cám dỗ nữa, mà nó giờ đây là một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành trong tư tưởng. Anh gấp máy tính lại, ra phố mua một nhành mai nhỏ. Những bông hoa vàng rực rỡ như đang cười với anh, với sự tử tế vừa mới tìm lại được sau những đắn đo.