Bầu trời đêm Sài Gòn luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, một vẻ đẹp pha trộn giữa ánh đèn neon rực rỡ và những vệt sáng mờ ảo của các tòa nhà cao tầng. Trong căn phòng nhỏ trên tầng ba của một khu chung cư cũ kỹ, Quân cuộn tròn trên chiếc ghế lười, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Đã gần nửa đêm, nhưng không khí trong phòng vẫn đặc quánh sự căng thẳng và một chút hy vọng mong manh. Quân, một người trẻ với đôi mắt thâm quầng vì những đêm dài “cày” game và đôi khi, cả những canh bạc online không tên tuổi, đang dồn hết tâm trí vào ván cược cuối cùng trên S 666.
S 666, cái tên ấy đã gắn liền với anh như một người bạn, một kẻ thù, và đôi khi, là cả một niềm an ủi. Anh đã trải qua không ít thăng trầm với nó, từ những ván thua trắng tay khiến tim anh đau nhói, đến những chiến thắng nhỏ đủ để trang trải vài bữa ăn. Nhưng đêm nay, mọi thứ dường như khác. Một chuỗi những ván cược may mắn đến không ngờ, và giờ đây, tài khoản của anh đang hiển thị một con số mà ngay cả trong mơ, Quân cũng chưa từng nghĩ tới. Nó không phải là gia tài, nhưng đủ để giải quyết những gánh nặng đang đè lên vai anh suốt mấy tháng qua: tiền thuê nhà, khoản vay nhỏ của bạn bè, và cả những bữa cơm đạm bạc.
Tim Quân đập thình thịch. Niềm vui sướng tột độ xen lẫn một nỗi lo lắng quen thuộc. Anh thở dài. Nhấn nút “Rút tiền”. Giao diện quen thuộc hiện ra. Nhưng lần này, có một dòng thông báo mới, màu vàng cam nổi bật: “S 666 Rút Về ATM Ngay Lập Tức: Cập Nhật Mới!”.
Quân nhíu mày. Anh đã nghe phong thanh về bản cập nhật này vài tuần trước, những lời đồn thổi trên các diễn đàn, những bài quảng cáo hào nhoáng về tốc độ “chớp nhoáng”, “siêu tốc”. Nhưng kinh nghiệm xương máu từ những nền tảng khác, và cả từ chính S 666 trước đây, đã dạy anh rằng “ngay lập tức” thường chỉ là một khái niệm tương đối. Nó có thể là 30 phút, một giờ, thậm chí cả một buổi sáng sau khi xác minh đủ thứ giấy tờ. Trong đầu Quân vẫn văng vẳng câu chuyện của thằng bạn Tùng, từng đợi tiền về ATM cả ngày trời vì hệ thống ngân hàng bảo trì.
Anh do dự. Một tay rê chuột, một tay chạm vào ly cà phê đã nguội ngắt. Liệu có nên thử không? Hay cứ chờ đợi như mọi khi, sau giấc ngủ chập chờn, để rồi sáng ra mới kiểm tra tài khoản, đối mặt với sự thất vọng nếu tiền chưa về? Nhưng con số trên màn hình cứ thôi thúc anh. Nó quá lớn để có thể phớt lờ, quá ý nghĩa để có thể chờ đợi. Nó là cả một sự giải thoát.
Quân hít một hơi thật sâu. “Thử xem sao,” anh tự nhủ. Anh điền số tài khoản, số tiền cần rút – gần như toàn bộ số dư. Mấy ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ mật khẩu giao dịch. Một cú nhấp chuột cuối cùng vào nút “Xác nhận”.
Màn hình hiển thị thông báo: “Yêu cầu rút tiền của quý khách đang được xử lý. Vui lòng kiểm tra tài khoản ngân hàng.”
Và đó là lúc thời gian như ngừng lại. Quân ngả người ra sau ghế, mắt dán chặt vào điện thoại. Đồng hồ điểm 00: 37. Trái tim anh đập như trống bỏi. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng nhịp đập của chính mình. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở, tự nhủ “Bình tĩnh, bình tĩnh.” Nhưng làm sao bình tĩnh được khi cả một niềm hy vọng lớn đang treo lơ lửng? Anh nhớ lại lời mẹ dặn dò về việc sống chậm lại, đừng quá chạy theo những phù phiếm ảo ảnh. Nhưng giờ đây, cái “phù phiếm ảo ảnh” này lại chính là chìa khóa mở ra cánh cửa thoát khỏi những lo toan thực tế.
Quân mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại. Không có gì. Anh vuốt màn hình xuống, làm mới lại. Vẫn không. Năm giây trôi qua. Mười giây. Mỗi giây như một phút. Anh cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán. “Chẳng lẽ lại thất vọng?” Lời quảng cáo kia, phải chăng chỉ là chiêu trò? Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự căng thẳng và một chút sợ hãi mơ hồ.
Đúng lúc anh định gác điện thoại xuống, chuẩn bị cho một đêm mất ngủ như mọi khi, một âm thanh vang lên.
*Ting! *
Một thông báo đẩy từ ứng dụng ngân hàng. Quân giật mình, gần như đánh rơi điện thoại. Anh vội vàng mở khóa. Dòng chữ hiện ra rõ ràng, sắc nét, dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình:
“Biến động số dư: + [Số tiền] VNĐ.”
Quân đứng bật dậy. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, không tin vào mắt mình. Số tiền đã về! Đủ cả! Và nó về thật sự. . . “ngay lập tức”. Từ lúc nhấn nút xác nhận cho đến khi có thông báo ngân hàng, chỉ vỏn vẹn chưa đầy mười lăm giây. Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, mạnh mẽ đến nỗi khiến chân anh run rẩy. Gánh nặng tưởng chừng như đã theo anh suốt nhiều tháng bỗng chốc tan biến. Không còn là lời quảng cáo sáo rỗng, không còn là những hứa hẹn viển vông. S 666 đã thực sự làm được điều họ nói. Cái “cập nhật mới” này, nó không chỉ là một tính năng, nó là một lời hứa được thực hiện, một cây cầu nối liền niềm tin và hiện thực.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, nhưng giờ đây chúng không còn vẻ u buồn như lúc nãy. Thay vào đó, chúng như những vì sao lấp lánh, thắp sáng cả một tương lai bỗng nhiên tươi sáng hơn. Tiếng còi xe xa vọng, tiếng gió đêm lùa qua khe cửa, tất cả đều trở nên du dương, như một bản hòa ca chiến thắng. Quân nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh phả vào mặt, mang theo mùi của đêm Sài Gòn và một chút hương hoa sữa thoảng qua từ ban công nhà hàng xóm. Anh mỉm cười.